Chuyên đề: Nâng niu sức sống tự nhiên Gout Tai biến mạch máu não Suy nhược thần kinh Suy tim Đái tháo đường Cải thiện trí nhớ Hiếm muộn vô sinh

Cộng đồng lên tiếng

Cẩn trọng “chọn mặt gửi vàng”

Đăng bởi: Health+24/12/2013 09:58

Làm cha mẹ, ai cũng muốn gửi con vào môi trường giáo dục tốt nhất, để ở đó bé được vui đùa, chăm sóc bằng tình yêu thương; để bé được lớn lên khỏe mạnh cả về thể chất lẫn tinh thần. Để đạt được mong muốn ấy khi môi trường giáo dục mầm non còn nhiều mảng tối, quả là điều không đơn giản, khiến nhiều bậc cha mẹ đau đầu.

Con trai được 13 tháng, vợ chồng tôi tìm chỗ gửi con. Tôi chọn nơi gần nhất để thuận tiện trong việc đưa rước. Đi học được một thời gian mà bé vẫn chưa quen, cứ nước mắt ngắn dài. Tôi nghĩ do bé chậm thích nghi, nhưng những biểu hiện hoảng sợ ngày càng tăng. Bé thường khóc thét, ôm chặt mẹ, bám quíu không cho mẹ bế vào trường. Tôi bắt đầu thấy lo lắng và quan sát bé nhiều hơn. Vì bé chưa biết nói nên không thể hỏi nguyên nhân. Đi học về, mắt bé luôn đỏ hoe, tôi kiểm tra thì không thấy dấu vết bị đánh. Tôi cố tình đến rước bé sớm, vẫn không thấy cô đánh mắng nên càng nghĩ đó chỉ là do cảm giác lo sợ của bé khi xa mẹ.



Hôm đó, người nhà đến rước bé về và báo với tôi rằng người bé có nhiều vết bầm ở trán, lưng. Tôi quan sát và suy đoán rằng đây không phải do bị đánh, mà do bị té cầu thang. Tôi gọi ngay cho cô giáo hỏi chuyện, cô xin lỗi vì sơ ý đã để bé tự leo lên kệ và ngã. Tôi thông cảm cho sự hối lỗi, thông cảm với áp lực chăm mấy chục “con mọn”, nhưng rất giận trước thái độ không thành thật của cô. Rõ ràng cô giáo đã nói dối vì trong lớp không hề có cái kệ nào, chỉ có thể là cô giáo quên đóng cửa rào nên bé tự ra hành lang, cầu thang. Tôi rùng mình tưởng tượng tình huống nguy kịch xảy ra vì lớp của bé ở lầu hai. Dù xót con, tôi vẫn dỗ dành để bé tiếp tục đi học. Lắm lúc thất vọng, tức cô giáo nhưng tôi vẫn không dám bày tỏ thái độ.

Rút kinh nghiệm, lần thứ hai gửi con, tôi tìm trường có uy tín, thăm dò thông tin qua phụ huynh. Và, để an tâm, tôi chọn trường có camera, có thể theo dõi trực tuyến mọi động tĩnh của con và cô giáo. Chi phí rất tốn kém, gần gấp đôi so với trường cũ, tôi vẫn bấm bụng, cắt giảm những khoản chi tiêu khác. Sau một thời gian làm quen với môi trường mới, tôi thấy con linh hoạt hơn, đặc biệt yêu quý cô, thích đến trường.

Vì thời gian bé ở trường rất dài (hơn cả ở nhà), phụ huynh không nên vội vàng đẩy con trẻ vào nơi mà mình chưa tìm hiểu tường tận (như tôi trước đây). Đừng nên chủ quan, lơ là với những biểu hiện ban đầu của con: sợ sệt, ngấn nước mắt, thay đổi tâm tính bất thường. Học phí hay khoảng cách xa gần vẫn rất quan trọng, nhưng đừng vì điều đấy mà phớt lờ những yếu tố khác: sự an toàn, không gian sống, giáo dục nhân cách trẻ…

Chị Nông Thị Vi Na (Đường D11, P.Tây Thạnh, Q.Tân Phú, TP.HCM)

Mời quý vị độc giả đọc tin hàng ngày về chủ đề sức khỏe tại healthplus.vn trong chuyên mục Cộng đồng lên tiếng

Tin bài khác

Video

Ảnh đẹp

Sản phẩm